Gửi em Nhung BN17, là người Việt, Tôi xấu hổ và nhục nhã vì chung đồng bào với em

Em Nhung 17 ạ,

Em là con nhà giàu, hưởng thụ nền tảng tiền bạc và cơ hội từ gia đình giàu có, quấn đồ hiệu đầy người, đi fashion show của các thương hiệu ở kinh đô thời trang Paris, sống đời sống của một richkid nhung lụa thì dĩ nhiên, em sẽ không hiểu được những cái cơ cực, những cái mất mát của một đất nước trước cơn bão Covid 19 cũng là điều dễ hiểu.

Nhưng khi em đã là một người bị nhiễm – đáng tiếc – em lại là người đi trây trét Covid cho cộng đồng, cho cả những người thân của em, khiến cho cô ruột của mình suýt nữa bị tử thần cướp đi em, cùng gia đình em, đã được các bác sĩ tận tình cứu chữa (nếu ở lại Pháp, sống cuộc sống của một kẻ nương đỡ phù hoa nhà người ta, dù giàu có kiểu trời thì cũng là kẻ nương nhờ bám đỡ, thì giờ chắc em không còn xuất hiện trên thế gian này để nói những lời bội bạc đâu), mà giờ có những phát ngôn như hôm qua, thì không còn từ gì để nói với em nữa.

Em, cùng gia đình em, đã được chữa bệnh bằng những đồng tiền mồ hôi nước mắt của đồng bào. Chữa xong, em tung cánh sổ lồng tiếp tục cuộc đời của một richkid.

Em đi, em quay em chổng phía sau em vào những người đã từng vì em mà khốn đốn, vì em mà hy sinh, vì em mà thiệt thòi. Em quay em chổng luôn vào cái nơi mà gia đình em đang ở đó, họ hàng em đang ở đó, tổ tiên em đang ở đó, bằng những lời lẽ ích kỷ đến tàn nhẫn; vô ơn đến k.hốn n.ạn.

Chính em đã từng nói dối lộ trình của mình khiến đất nước lao đao đồng bào khốn đốn; giờ em lại ngồi trách đất nước đụng chạm vào riêng tư của em. Đất nước, người dân không quan tâm đến cái riêng tư của em đâu, mà em dùng cái riêng tư ấy chà đạp lên sức khoẻ và an nguy của đồng bào, em ạ.

Em đi Tây đi Tàu lẽ ra em phải nhận thức hơn người một chút; em sống trên “thời trang cao cấp” lẽ ra em nên nhận thức “cao cấp” một chút – nhưng té ra, cái mớ vải vóc gắn thương hiệu trị giá tiền tỷ phù phiếm đó cũng không gói nổi một tư duy thấp kém; một lối sống cá nhân hẹp hòi đến á.c độc; và một văn hoá dạng đầu đường xó chợ, từ em.

Em nợ đất nước một lời cảm ơn, nợ người dân một lời xin lỗi – trước đây. Còn bây giờ, em nợ đất nước này tất cả những gì mà liêm sỉ của một con người phải có.

Rồi người ta sẽ quên em như bao nhiêu sự quên lãng khác, như một cái lá rụng xuống ven mặt hồ Trúc Bạch. Đất nước vậy đó em, hãy đi đi và đừng bao giờ buôn bán gì với người Việt nữa, những đồng tiền của họ trả cho em, em không xứng đáng để nhận đâu.

Là người Việt, anh xấu hổ và nhục nhã, vì chung đồng bào với em!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This carousel is empty, please add some logos.